Thứ Ba, 12 tháng 6, 2012

Lời bố dạy con trai (st)

Bố bảo lúc giận có thể cãi nhau nhưng đừng thượng cẳng chân hạ cẳng tay. Cãi nhau không có nghĩa con dùng những lời lẽ xúc phạm dành cho người mà con sẽ đầu gối tay ấp cả cuộc đời . Cãi nhau có nghĩa là nói hết những gì trong lòng để 2 Vợ Chồng con hiễu lẫn nhau, thông cảm cho nhau, xóa đi hết mỏi hiểu lầm. Bản thân con còn chẳng hiểu được con, thế nên đừng mong người khác phải hiểu con khi con cứ giữ trong lòng. Bố bảo cãi nhau với phụ nữ thì đừng có nói nhiều. Chỉ cần nói vừa đủ. Độ khuếch tán âm thanh của đàn ông chẳng bao giờ bằng phụ nữ. Một người vợ chân chính sẽ đủ tinh tế để biết khi nào cần nói, lúc nào nên im lặng - ngay cả trong khi nóng giận nhất. Bố bảo nhìn vào chiếc giường là biết cuộc sống vợ chồng có hạnh phúc hay không. Dù chuyện gì xảy ra đi chăng nữa, đừng mang chăn gối ra sofa ngủ, cũng đừng quay lưng vào người vợ của con, hãy ôm cô ấy vào bờ vai và khuôn ngực nóng hổi của con. Tất cả sẽ qua đi, chỉ tình yêu còn lại. Bố bảo dù ở ngoài XH, con có là xe ôm, hay ông lớn, ông bé, thì về nhà con vẫn là trụ cột của gia đình. Vợ con có thể là người phụ nữ rất đảm đang, cô ấy có thể đóng đinh, sửa ống nước hay tháo quạt trần, nhưng hãy làm việc đó - trừ khi con quá bận. Nó vừa thể hiện sự công bằng, vừa thể hiện sự chia sẻ vợ chồng. Bố bảo sau khi kết hôn sẽ hơn một lần con cảm thấy hối hận, thậm chí có mối quan hệ ngoài chồng ngoài vợ. Mỗi lần như vậy con hãy nhớ rằng : Người bồ hiện tại yêu con mười phần, người vợ hiện tại cũng đã từng yêu con mười phần, nhưng ( như một số blogradio đã nói) khi bước vào hôn nhân, vai trò của phụ nữ càng trở nên phức tạp hơn, ngoài tình yêu họ còn có cả trách nhiệm. Vì vậy khi đã kết hôn, người ta sẽ không thể yêu con mười phần được nữa. Họ phải dành một phần trong số đó để yêu bố mẹ chồng, rồi lại một phần để yêu bố mẹ họ, còn thêm một phần nữa cho con cái. Và như thế, mười phần tình yêu khi bước qua hôn nhân chỉ còn lại bảy phần.Bằng cách này hay cách khác, 3 phần con mất đi từ người vợ sẽ được nhận lại gấp đôi từ gia đình và con cái của con. Và một lí do nữa, người bồ sẽ chỉ đem lại cho con hạnh phúc nhất thời, còn người vợ sẽ đem lại cho con hạnh phúc bền vững. Thật tuyệt vời phải không? Bố bảo thời kì mang thai là thời kì khó khăn nhất đối với người phụ nữ. Là bởi vì muốn có được thiên thần thì phải qua thời gian khổ cực. Chính vợ con là người đã gánh vác sự khổ cực đó để đem lại niềm vui cho cả nhà. Thế nên đừng thở dài khi thấy vợ con chẳng còn được vẻ đẹp thời thiếu nữ, hay cũng đừng tức giận khi con nằm cạnh vợ mà chẳng thể làm gì. Hãy cùng cô ấy cảm nhận niềm vui của những ông bố bà mẹ, chắc sẽ thú vị lắm. Bố bảo chuyện mẹ chồng nàng dâu là chuyện muôn thuở, giống như bệnh tiền mãn kinh vậy. Thế nên con hãy là sợi dây kêt nối họ - hai người phụ nữ yêu con nhất trên đời. Đừng để mẹ cảm thấy bà đã mất con trai, và vợ con cảm thấy chồng mình là người nhu nhược. Như thế mới là đàn ông chân chính. Bố bảo rằng đừng tưởng người mẹ mới dạy dỗ được con. Theo nghiên cứu của các nhà khoa học, trong thời gian người mẹ mang thai thì người cha mới là người ảnh hưởng lớn nhất đến tình cảm và sự phát triển của trẻ. Con có thể không là người bố tuyệt vời nhất thế giới, nhưng hãy là người bố tuyệt vời nhất trong lòng những đứa con. Bố bảo " Phụ nữ là để yêu, không phải để hiểu". Nhưng nếu không hiểu, thì con chẳng thế yêu. Hãy hiểu họ bằng chính trái tim mộc mạc của con. Bố bảo " quá khứ là thứ đã qua, hiện tại mới là cuộc sống". Nếu quá khứ của vợ con có lỗi lầm, đừng chấp nhặt, cũng đừng đay nghiến, vì đồng ý lấy vợ, là con đã chấp nhận tất cả những gì thuộc về cô ấy. Hãy khoan dung và độ lượng. Dù không nói ra nhưng chắc chắn, cô ấy sẽ yêu con đến suốt cuộc đời - một tình yêu bao gồm cả sự biết ơn và tôn trọng. Và cuối cùng bố bảo, cuộc sống luôn thay đổi, hãy biết trân trọng từng ngày.

Thứ Bảy, 4 tháng 2, 2012

Người bạn cùng quê .

Kế ! Mình là VTN , ngày xưa mình ở Rạng , nhà mình ở rất gần nhà Kế . Sau này mình lên Mũi Né học cùng lớp với VĐLang ,VB , VÁnh Hòa , V Văn Tiến , V Thị Đẩu , L Ngư  Và một số bạn nữa mà lâu rồi mình không nhớ hết tên  . Riêng bạn Tiến đã ra đi khi vừa tàn cuộc chiến  , thật bất hạnh cho bạn ấy không có dược một nấm mồ và đến bây giờ chắc cũng không còn mấy người nhớ đến bạn ấy nữa  (bạn bè rồi rồi cũng xa , người tình rồi cũng quên như áng mây về cuối trời ), còn mình thì cũng đã xa quê gần bốn mươi năm rồi , bốn mươi năm biết bao đổi thay , thỉnh thoảng mình cũng có về thăm quê , nhưng cũng bao nhiêu năm ấy mình chưa về quê ăn tết lần nào . Gần đây mình tình cờ xem trang blog CHSHL mình thấy xúc động và thấy thật gần với quê hương với bạn bè , mình cảm ơn Kế và các bạn đã lập nên trang blog này . mình thấy nhớ thật nhiều cái thời thơ ấu ở quê nhà  giờ thì nó đã quá xa .  (Tôi xa quê tôi qua bao tháng năm  ,quê hương tuổi thơ đi qua đời tôi ) Bài hát quê hương tuổi thơ đã cho chúng ta nhớ lại những kỷ niệm của thời thơ ấu , làm sao nói hết làm sao quên được . Bây giờ mỗi người trong chúng ta ai cũng có một hoàn cảnh một cuộc sống riêng , nhưng có một điều rất chung là chúng ta dù ở xa
cách mấy  nhưng lúc nào cũng nhớ về quê hương . ( chiều chiều ra đứng cửa sau nhớ về quê mẹ ruột đau chín chiều ) câu ca dao ấy là lời ru của các bà mẹ đã ru con . Bây giờ lớn lên xa quê mình mới thấy thấm thía .
      Thôi chào Kế và các bạn , chúc gia đình Kế và các bạn thân thương một năm mới an khang thịnh vượng .
Cho mình gởi lời thăm VB  .

Thứ Hai, 30 tháng 1, 2012

Bông Hồng mùa Xuân

LGT:
Vào một ngày cuối thu, cô bé bán hoa đường Nguyễn huệ
(*)> tiếp một người mặc áo hoa rừng (**), khách chỉ mua
"một đoá hoa". Câu chuyện bắt đầu từ đó...

"- Bán cho tôi một bông hồng đi, cô bé!
Đoá nào tươi còn búp nụ mịn màng",
Tôi ngước lên: "Xin ông chờ tôi lựa
Một bông hồng vừa ý nghĩa, vừa sang !"
Khách mỉm cười: "Cô thật tài quảng cáo !
Thế...hoa hồng mang ý nghĩa sao, cô ?"
Tôi bối rối: "Hình như người ta bảo
Nó tượng trưng tình nồng thắm vô bờ."
"Cám ơn cô ! Giá bao nhiêu đấy nhỉ ?"
Tôi lắc đầu: "Thôi, xin biếu không ông,
Một đoá hoa không bao nhiêu ông ạ !
Rất mong ông làm người đẹp vừa lòng."
Khách bỗng nhìn tôi, mắt như xoáy lốc:
"Cô bé lầm ! Tôi không tặng người yêụ
Thằng bạn thân tuần qua vừa ngã gục,
Một bông hồng cho nó bớt quạnh hiụ
Nhưng cô phải nhận tiền tôi đi chứ !
Hoa cho không, rồi mẹ mắng làm sao ?"
Tôi cúi mặt: "Xin gửi người xấu số,
Chuyện của ông làm tôi bỗng nghẹn ngào !"
Khách quay đi, áo hoa rừng đã bạc,www.Cuu Hoc Sinh Hai Long . Phan Boi Chau.com
Dáng cao gầy khuất hẳn bóng chiều nghiêng.
Tôi bất chợt đưa tay làm dấu thánh:
("Mẹ giữ gìn cho người ấy bình yên !")

Trời đầu xuân còn vương vương sắc lạnh,
Nắng vàng mơ, má con gái thêm hồng.
Tôi bâng khuâng nhớ đến người khách lạ
(Mình nhớ Người, Người có nhớ mình không ?)
Chiều 29 phố phường sao tấp nập
Người ta vui từng cặp đẹp bên nhau
Mắt tôi lạc...rồi bỗng dưng bừng sáng;
"Phải anh không ? Người khách của hôm nào ?"
Tim đập mạnh sau áo hàng lụa mỏng,
Anh đến gần, lời nói cũng reo vui:
"- Sao cô bé...hàng hôm nay đắt chứ ?
Có nhớ tôi...hay cô đã quên rồi !
Hành quân xong, tôi vừa về hậu cứ,
Ghé ngang đây xin cô một bông hồng
Và mong cô cho tôi xin lời chúc:
Rất mong ông làm người đẹp vừa lòng".
Tôi bỗng nghe như tim mình thắt lại,
Gượng tìm hoa, rồi trao tận tay Ngườị
Khách nhìn tôi, mắt bỗng dưng dịu xuống,
Đầy đăm chiêu và nghiêm lại nụ cười:
"-Xin lỗi cô, nếu lời tôi đường đột,
Nhưng thật tình tôi không thể nào quên
Người con gái trong một lần gặp gỡ
Nhớ thật nhiều...dù chưa được biết tên
Một bông hồng như hôm nào cô nói:
Là...tượng trưng tình nồng thắm vô bờ".
Tôi run tay, nhận hoa hồng Người tặng
Sự thật rồi...mà cứ ngỡ đang mợ

LÝ THỤY Ý